Sign up

[ Những bức thư cho con ] 02 December, 2011 06:11

      Mấy hôm nay mình nhận được nhiều điện thoại của bạn bè ở Châu Âu gọi về hỏi dò hỏi cuộc sống của mình ở VN. Nhiều người lo lắng và mất phương hướng trước tình hình Châu Âu nhiều biến đổi theo chiều hướng phức tạp. Cuộc sống tha hương thêm bội phần khó khăn. Mình nhớ và thương các bạn. Nhớ Ba Lan, mảnh đất 17 năm mình lăn lộn, bươn trải cho mình và cho vợ con. Mình giở lại trang thư viết cho các con trước khi mình trở về sống ở Việt Nam, đây là bức thư sau cùng trong 11 bức thư mình đã viết và đã post. Tưởng mới đó mà đã đến 4 năm có lẻ...

 

Bức thư thứ 10

                                             Warszawa 10/2007

 

Hai con yêu quý!

 

Đã khai giảng hơn tháng rồi, con nhỉ

lo lắng nhiều, nhưng rồi cũng OK

bố tin hai con, nên mới cho về

mọi việc dần dần sẽ vào nề nếp.

 

Bố chẳng lo nhiều về sự học

vì bể học luôn  rộng mênh mông

bố mong con có cuộc sống tốt hơn

được sống với những người mình yêu quý

 

Ở châu Âu vẫn nhiều kỳ thị

không phải muốn là hòa nhập được đâu

chính vì nghĩ cho các con mai sau

đành lòng về sau bao năm xa cách.

 

Chúng ta về, sống đời sống thật

thật với mọi người, thật với chính ta

mọi khó khăn rồi sẽ vượt qua

vì ở đâu cũng khó khăn như vậy!

 

Các con lớn lên, đi nhiều sẽ thấy

Chẳng sống nơi đâu bằng Quê hương mình

dẫu đói, dẫu no nhưng vẫn ấm tình

kiếp sống tha hương, luôn luôn lạnh lẽo.

 

Cứ sống.

Cứ đi.

Các con sẽ hiểu.

 

[ NGHĨ GÌ VIẾT NẤY ] 28 November, 2011 14:24

 

 

   Sáng kiến “quăng lưới bắt xe” của công an thành phố Thanh hóa đang đạt hiệu quả  bất ngờ thì “bỗng dưng” dừng lại. Ông giám đốc công an Thành phố Thanh Hóa đang muốn sáng kiến này được nhân rộng ra trong cả nước vì nó quá hay, vì tính sáng tạo, và vì không có văn bản pháp luật nào qui đinh “quăng lưới bắt xe” là không được phép. Ông giám đốc Công an thành phố không sai, vì đó là cách thức lách luật của ông và thuộc cấp. Rất có thể sau sáng kiến này, một số tỉnh sẽ có sáng kiến ném ớt bột hoặc bột mì vào mặt người điều khiển xe máy vi phạm giao thông, bởi cũng chưa có văn bản cụ thể nào ngăn cấm điều này.

   Vì là sáng kiến. Thiết nghĩ  CSGT Thành phố Thanh hóa  nên mua bản quyền, đăng ký quyền sở hữu trí tuệ trước khi nhân rộng ra hoặc bị ăn cắp ý tưởng. Tránh trường hợp sự cố bản quyền như café Buôn Mê Thuột, mắm Phú Quốc hay thuốc lá Vinataba…

   Cơ hội đang tới nếu CSGT Thành phố HCM biết tận dụng điều này, vào thời điểm này, học tập thành phố bạn  áp dụng sáng kiến “quăng lưới bắt xe”. Vì chí ít ra họ sẽ đạt  “1 mũi tên trúng 2 đích” vừa giữ  được xe, vừa bắt được… cá, trong thời điểm triều cường đang dâng cao hiện nay. Như thế ngoài nguồn thu từ phạt xe, ta có thêm được nguồn cá cải thiện đời sống cho cán bộ chiến sĩ trong ngành.

   Hơn thế, ta nên cử người liên hện với phía Thái Lan bán sáng kiến cho cảnh sát giao thông Băng cốc, muộn còn hơn không, cho dù trận lụt vừa qua đã rút, chẳng có gì đảm bão những năm sau lũ lụt ở Băng Cốc sẽ không tái hoành hành? CSGT nước bạn chắc sẽ mừng lắm!

   Trong phần lớn tối kiến. Có sáng kiến được “người dân ủng hộ” và cấp trên bảo vệ như thế, tai sao ta không thừa thắng xông lên? Bao nhiêu tỉ phú thế giới phất lên cũng chỉ vì một vài cái sáng kiến nho nhỏ huống hồ “quăng lưới trên cạn” quả thực là sáng kiến kì lạ nhất từ trước tới nay chúng ta  được thấy. Nó kì lạ là vì đó là sáng kiến của những người đang có trách nhiệm và nghĩa vụ bảo vệ sự an toàn cho những người dân tham gia giao thông.

 

[ Tản văn ] 11 November, 2011 11:11

 

 

 

  Mình sinh ngày 11-1. Cả cuộc đời mình gắn kết với chuỗi số 1. Số 1 may mắn, hộ mệnh mình, đó là con số định mệnh - Số mệnh.

   Mình từ Ba lan trở về 10-11 và đặt chân đến Việt Nam ngày 11-11 cách đây đúng tròn bốn năm. Đó là sự ngẫu nhiên, nhưng đó là sự chọn lựa của số phận! Mình tin vào số mệnh và số phận. Số phận là cứu cánh để mình lý giải bao trúc trắc trục trặc của cuộc đời, bao phận đời chìm nổi. Những may mắn và đen đủi . Mạt vận và quý nhân.

   Mình trở về Việt Nam đúng tròn 4 năm. Bốn năm bao nhiêu sự đổi thay và mình cũng đã nhiều thay đổi. Mình trầm lắng hơn. Ít khoa trương hơn. Sống đơn giản hơn và thực tế hơn. Ngay cả những ước mơ của mình giờ đây cũng chỉ nằm trong tầm với. Mình biết mình là ai, sống cho ai. Mình đón nhận niềm vui và nỗi buồn một cách bình thản vì đơn giản nghĩ rằng đó là những hiện trạng của cuộc sống.

   Mọi người bảo: Đó là dấu hiệu có tuổi! Mình không chối, vì nhìn các con, mình biết mình có tuổi thật. “Tứ thập bất nhi hoặc”. Không còn nghi ngờ gì nữa. Mình bắt đầu già.

   Cách tiếp cận cuộc sống của mình giờ đây cũng khác. Mình không thích đám đông và theo tâm lý số đông. Sợ cô đơn nhưng lại không thích bầy đàn. Nghe ý kiến mọi người nhưng lại làm theo những điều mình nghĩ. Đi con đường riêng mà mình đã chọn mặc kệ trào lưu. Tỉ như trong lúc bạn bè nhao ra làm này làm nọ hầm hố thì mình cụp vào, mặc chúng xỉ vả rằng mình nhụt chí. Mình cần sự an toàn hơn là hoành tráng, vì ngoài  mình còn các con và người thân. Trong lúc người ta ầm ầm đưa con đi du học nước này nước nọ thì mình lại mang con ở nước ngoài trở về học Việt Nam. Bằng đấy đủ minh chứng cho sự già cũ của mình là có thật.

   Thôi thì, kệ mọi người. Thôi thì, mỗi người một cách sống, một cách nghĩ. Thôi thì, mình cố gắng lo tốt cho gia đình nhỏ của mình để không phiền muộn đến ai. Thôi thì, mình cố gắng sống cho tử tế không  hãm hại ai. Thôi thì, ai muốn nghĩ về mình thế nào thì nghĩ. Miễn là mình vẫn thế, mình vẫn là mình. Thôi thì thế! Kệ!

   Nhưng mà mình vẫn sống với những niềm vui nho nhỏ của mình Nhưng mà bố mẹ vẫn khỏe mạnh, yêu quý mình và mình thường xuyên có thời gian qua thăm các cụ. Nhưng mà hàng ngày vợ con vẫn yêu quý mình và gia đình đầm ấm.Nhưng mà bạn bè vẫn yêu quý mình dù rằng mình hay từ chối đi nhậu. Nhưng mà bạn bè blog vẫn qua lại hỏi thăm mình và động viên mình viết. Vậy thì mình chẳng có lý do gì mà không yêu đời. Vậy thì mình chẳng có lý do gì không viết. Hay là viết? Nhưng liệu mình viết có hay không? Hay, hay không ai mà biết được. Vì muốn hay, hay không hay thì đầu tiên phải viết đã. Ừ, thì viết. Đôi khi viết cũng là một niềm vui?

 

[ Chung ] 06 November, 2011 13:02

Lâu lắm rồi mình mới được khóc. Và mình hiểu ra, rằng vẫn còn đâu đó tình thương yêu vô bờ giữa con người với con người. Và mình hiểu ra, rằng chưa thể đánh mất niềm tin vào lớp trẻ. Đây là bài văn tự sự về gia cảnh em học sinh lớp 11 chuyên lý trường PTTH Amsterdam. Bài viết cảm động quá... mình coppy lên đây để ai chưa đọc cùng đọc và cùng khóc...ư

 

 Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiếu

 

[ thơ vui ] 23 October, 2011 15:54

P/s: Thấy bên nhà Hoa Lục Bình có thơ Bảo Sinh dzui dzui, bèn cóp về đây họa tí cho ló có không khí, cho nhà mình đỡ ẩm mốc vì lâu rồi mình không tới lui. Mình nhớ mọi người lắm. Yêu lắm! Chẳng bít có ai còn nhớ mình không? Hu hu...

 

alt

1-

Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà…

----------

- So bồ của tớ? Khà khà...

thơ tớ mả vật! (dưng mà sợ in.)

2-

Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư

----------

- may mình không bị ung thư

nhưng cũng ung thủ, mỏi dừ lắm hôm.

3-

- “Nghe bồ đọc thuộc thơ ta

Sướng hơn được giải gọi là nobel”

----------

- Nobel? Mình từ chối liền

Bồ thì không thể tước quyền đọc thơ.

4-

-“Về thăm chiến địa Điện Biên

Ngậm ngùi tiếc thủa tráng niên qua rồi

Ngày xưa kéo pháo băng đồi

Nay không kéo nổi qua đùi chị em”.


----------

- Số mình, may quá, vẫn hên

gặp toàn đùi ngắn kéo lên dễ dàng

ấy mà có lúc đầu hàng

vì trên càng bẩu, dưới càng chẳng nghe!

5-

“ Lý của vũ trụ không lời

Sách là sai đúng của người viết ra

Không sách ta chẳng thành ta

Không xé sách cũng không ra con người”…

----------

- Ngày xưa xé sách để chùi

nay có giấy lụa thì thôi, cần gì

có thời viết gỉ gì gi

cũng đều nủi tiếng, giờ thì thường thôi!

6-

-“Đọc quá nhiều sách vào mình

Không tiêu hóa được cũng thành ung thư”

----------

- Ung thư có thể là chưa

dưng mà mọt sách xin thưa: ích gì?

7-

-Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
Yêu em anh cũng nghiệp dư
Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào!

----------


- làm thơ cứ tưởng tầm phào

có hội chuyên nghiệp, muốn vào... phải chui.

yêu em vào tới vào lui

Có trăm lượt lận, úi trùi..."nghiệp dư"!

8-

-Đêm nằm nghĩ mãi không ra

Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ.

----------

- nhà thơ vì nó ngơ ngơ

chẳng bao giờ nghĩ, nhà thơ làm gì?

 

[ NGHĨ GÌ VIẾT NẤY ] 11 September, 2011 14:04

alt 

   Mình hỏng rồi. Có những điều rất giản đơn, nhưng dù được giải thích kỹ lưỡng  mình cũng không thể hiểu nổi.

   Ví như hôm trước đọc báo thấy ông chủ tịch đoàn luật sư Bắc giang, nơi được chỉ định chọn luật sư bào chữa cho bị can Lê Văn Luyện nói với báo giới rằng: thân chủ của ông ta không thể chịu mức án 18 năm tù,  kịch khung hình phạt, mà  nên tách tội (giết người và cướp của riêng) để "thân chủ" của ông ta phải chịu  2 lần kịch khung 18 năm (tức là 36 năm). Ai nói thì mình còn hiểu và cảm thông, nhưng luật sư bào chữa cho Luyện mà nói thế thì  quả thực là mình không thể hiểu nổi.

Đúng là hỏng mất rồi!

 

[ Những bức thư cho con ] 28 August, 2011 15:52

 

  Hôm nay đi họp phụ huynh cho Tùng. Con đã lớp 12. Con đã cao 1m8. Con đã là bí thư đoàn lớp. Vậy mà 4 năm trước khi các con trở về bố mẹ đã từng lo lắng thế nào. Bố lục lại kỷ niệm, bắt gặp bài thơ này và post lên đây. Để thấy những gì gia đình ta đã qua. Để quay lại miền ký ức. Vì tương lai của các con phụ thuộc chính hai con.

 

altalt

 

 

 Warszawa 10-2007

 

Hai con yêu quý!

 

Bố mẹ không gần, để chăm sóc con

trời chuyển lạnh, các con cần giữ ấm

áo quần phong phanh là dễ cảm lắm

khí hậu Việt Nam lại quá thất thường.

 

Nhớ xem thời tiết trước khi tới trường

mang theo áo mưa nếu trời âm u quá

ở Hải Phòng là rất hay mưa gió

các con chưa quen càng phải giữ gìn.

 

Một thời gian thôi, các con quen dần

sẽ tự biết làm gì cho hơp lý

bố hiểu các con chẳng còn bé tí

nhắc nhở ban đầu, cần thiết nghe con!

 

Năm tháng rồi các con lớn khôn

cũng sẽ đến lúc làm cha làm mẹ

chăm lo cho con đâu chỉ lúc bé

mà lo cho con, cả khi trưởng thành…

 

Thu ở nhà mình vẫn có màu xanh

Thu ở bên này một màu vàng chóe…

Bố chỉ mong sao hai con mạnh khỏe

kết hợp học hành, vui chơi, nghỉ ngơi.

 

Học ở Việt Nam, bố quá biết rồi!!!


[ ảnh vui ] 19 August, 2011 06:15

 

alt 

 

"RỒNG CUỘN HỔ VỒ" THÌ TƯƠNG LAI ( thể dở dang )

 

CỦA  ĐẤT NƯỚC !

 

[ Thư giãn ] 23 July, 2011 18:38

alt

Tự dưng post bài thơ làm mọi người buồn. Bèn chuộc tội bằng mấy mẩu chuyện vui lượm được, chuyện có thể chẳng buồn cười, nhưng mọi người thấy cái mặt thồn thộn, tồi tội của mình thương mà cười, chiếu cố mà cười. Mọi người cười nhé! Cười to nào. Năn nỉ.

 

HỒ ĐỒ

 

 Sau khi động phòng, người vợ trẻ nguýt chồng:

-Anh là người  tình chán nhất quả đất.

-Tại sao em  lại có thể đánh giá con người ta  chỉ sau 20 giây?

 

TRẬT TỰ

 

Đêm tân hôn. Chồng thủ thỉ hỏi vợ:

-Trước anh, em đã yêu bao nhiêu người?

Gần tiếng sau, thấy vợ quay lưng nằm im không nói gì. Chồng lay lay:

- Em giận anh à? Anh xin lỗi.

- Im nào, đang tính!

 

[ Thơ LHP ] 17 July, 2011 10:28

 

alt

 

Những giấc mơ đang chờ cấp phép

luẩn quẩn quanh cơm áo gạo tiền.

 

Sự lãng mạn đổ bê tông khuôn chặt

yêu cầm chừng, buồn vui cân đong.

 

Lòng tin thâm hụt thời bão giá

mở miệng ăn tiền, cơ chế tự nhiên.

 

Từ thiện được PR tiếp thị

khóc mướn thương vay, chậm trả chây ườn.

 

Thời đại mạng đua chen danh ảo

danh vị phải mua, đấu giá, chui luồn.

 

Lòng yêu nước có khi là phạm pháp

ngôn luận tự do trong những bức tường.

 

giá trị đạo đức đổi thay nhiễu loạn

tâm hồn  dần xơ cứng, đóng băng.

 

[ Truyện cực ngắn ] 16 July, 2011 06:01

alt

 

   Hinh tài giỏi. Thông minh. Nói năng hoạt bát. Thường cầm chịch cuộc chơi, cũng như trong các buổi gặp gỡ. Ai cũng quý mến, nể phục.

   Một hôm, hội bạn tổ chức liên hoan gặp gỡ. Đông vui lắm. Hinh đến muộn. Thiếu chủ trò, mọi người lúng túng. Chợt Hinh xuất hiện. Thằng Hoàn dõng dạc  “Cho tràng vỗ tay. Linh hồn đã đến!”. Mọi người rào rào hưởng ứng. Bỗng “bốp!”. Hinh giáng cho Hoàn cái bạt tai. Mặt hằm hằm: “Linh hồn mẹ mày à?”. Rồi bỏ đi. Hết vui.

  Từ đó Hinh không nhìn mặt Hoàn. Sau này, khi gặp 2 đứa để hàn gắn. Tôi mới ngã ngửa vì lý do hết sức đơn giản. Hinh nghĩ Hoàn chơi chữ nói lái  để chửi mình.

Hinh quá nhạy cảm. Mọi người biết Hoàn vô tình.

Từ đấy có thơ rằng :

                       Ngôn ngữ sinh ra để giao tiếp

                      sau vì ngôn ngữ người ta tuyệt giao. 

 

 

[ NGHĨ GÌ VIẾT NẤY ] 07 July, 2011 14:30

GHÉT có khi là trạng thái  tâm lý mình thường gặp nhất ở Việt Nam.

Nếu bạn thất bại trong cuộc đời, bạn thấp kém, thất sủng hoặc xấu chơi bạn sẽ bị người ta KHINH - GHÉT.

 Nhưng khi bạn gặt hái được kết quả tốt, hạnh phúc và thành đạt kể cả bằng sự cố gắng của chính mình. Dù chơi đẹp, bạn lại bị người ta GHEN - GHÉT!

Vì sao ư?

Bạn đừng hỏi tôi!

Vì : "bạn hỏi tôi, tôi biết hỏi ai?"

GHÉT!!!

[ Thư giãn ] 04 July, 2011 11:38

alt

 

 

  Chơi blog vừa vui lại vừa buồn. Bèn post "truyện cười" dịch từ tiếng Ba Lan lên đây để mua vui.

                                                            VUI MÀ BUỒN

 

Trong lúc hưng phấn, chồng bảo vợ:

- Em yêu,  nói với anh điều gì đi!  Điều gì mà làm cho anh vừa vui lại vừa buồn.

- Anh... yêu ...cái của anh dài nhất trong số tất cả những người bạn trai thân thiết của anh!

 

 Thêm câu thơ hai-ku tự bịa cho đỡ cộc:

 

Bị đánh cướp bùa hộ mệnh lòng tin

Tôi nghi ngờ cả tôi mỗi khi làm điều tốt

 

[ Tạp văn ] 30 June, 2011 06:01

 

alt

 

 Đôi khi mình làm điều tốt, không phải do mình muốn mà  có thể do sự sắp đặt của định mệnh, cơ duyên. Có những lúc con người ta rơi vào  hoàn cảnh,  mình nghĩ  ai gặp cũng  chẳng thể nào làm khác được. Đó là câu chuyện mình đã  từng gặp. Cho đến tận bây giờ vẫn ám ảnh mình  rằng; cô gái ấy và  gia đình cô ấy giờ sống  ra sao?

   Cuối năm 2007, hai ngày trước khi mình trở về  Việt Nam. Mình phóng ô tô về thành phố cách Thủ đô Warszawa 270 cây số. Thành phố này mình đã  từng gắn bó 8 năm trước khi chuyển lên Thủ đô. Phần để từ biệt bạn bè. Phần nhận chuyển quà cho 1 số người quen. Mình  đỗ xe  vào Parking. Vừa bước xuống. Một cố gái người Việt gọi thất thanh “Anh gì ơi, giúp em với!”. Mình bình tĩnh tiến lại phía cô gái. Cô gái mang bầu rất to. Không thấy mình nói gì, cô gái lại hỏi:

- Anh có phải người Việt Nam không?.

Mình bảo:

- Anh là người Việt Nam, em cần gì không?.

Cô gái bảo:

-  May quá, anh phiên dịch hộ em  với.

Đứng cạnh cô gái là 2 người đàn ông Tây rất to cao. Mình bảo:

- Em cứ nói cho anh câu chuyện, anh sẽ lựa lời phiên dịch cho em.

Cô gái kể:

-Em mới sang đây chưa đầy 1 năm với chồng, Chồng em buôn bán ở đây, hôm rồi họ kiểm tra không có giấy tờ tùy thân, họ bắt vào trại tị nạn rồi!

Cô gái dừng lại, lấy tay gạt nước mắt  rồi kể tiếp:

- Em vừa đi xe buýt, em có dập vé, nhưng lơ đãng để rơi cuống vé, vừa vặn hai người này họ kiểm tra vé, em không tìm thấy cuống vé nên họ giữ em.

 Cô ấy chìa cả tập vé chưa dập ra và bảo:

- Anh bảo họ là em có vé và có dập vé.

Mình bảo:

- Em không trình được cuống vé là em sai rồi, nhưng  để anh thử nói chuyện với họ xem sao.

Mình quay ra 2 thằng Tây và bảo:

- Chào các ngài! Cô ấy không biết tiếng Ba Lan, tôi xin phiên dịch cho cô ấy!

- Xin mời!

- Cô ấy đi xe, có vé và đã dập vé, chẳng may rơi mất cuống vé. Rõ ràng các ngài nhìn thấy là cô ấy có vé trên tay. Hơn nữa, cô ấy lại đang mang thai, xin các ngài thông cảm, bỏ qua cho cô ấy.

- Bụng to là việc của cô ta. Luật là luật. Phạt 120 Zua !

 (Zua- Zloty đơn vị tiền tệ Ba Lan 2,8 Zloty/1USD)

Ở Ba Lan, cảnh sát giao thông và những người kiểm tra, thanh tra cũng thường ăn tiền như ở Việt Nam mình, nhất là đối với người Việt Nam, họ rất hay làm tiền vì chính người Việt mình đã làm hỏng họ.

Tôi bảo cô gái:

- Căng quá, bọn này muốn làm tiền đây, em có tiền không?

- Em chỉ còn ít tiền để đi chợ mua thức ăn, đưa cho bọn nó thì em đói.

Mình quay ra bảo 2 thằng Tây:

- Cô ấy không có tiền, thôi xin các ngài tha cho cô ấy.

Một tay nói to:

- Nộp tiền, không thì gọi cảnh sát!

Cô gái nghe bập bõm được từ “cảnh sát” thì co rúm vào. Nhưng chính sự nói to của thằng Tây đã phản lại nó, mình ngửi thấy có mùi cồn từ mồm hắn phả ra. Mình cười và nói với 2 thằng Tây:

- Nếu gọi cảnh sát, 2 ông mới là người  đáng phải sợ chứ không phải cô gái này. Vì tôi cảm thấy  trong người các ông có hơi men.

Như chạm nọc cả hai thằng đồng thanh:

-OK! Gọi cảnh sát, gọi cảnh sát!

Rồi một thằng sỗ sàng bảo tôi:

- Nếu cảnh sát đến mày sẽ bị bắt vì tội vu khống người thi hành công vụ!

  Mình cũng hơi lo lo vì va li, đồ đạc đã chuẩn bị, vé đã đặt mà gặp phải sự cố này  phải ở lại hầu tòa thì căng. Mình giả vờ ép sát người thằng Tây đang to mồm, đắc thắng kia. Bảo:

- Tôi chỉ nói là cảm thấy, tôi không khẳng định là các ông đã sử dụng.

Nhưng chính lúc đó thì mình đã kịp khẳng định rằng mình không nhầm, 2 thằng Tây chắc chắn đã uống bia hoặc rượu trong khi làm nhiệm vụ. Mình rút điện thoại. Giả vờ bấm máy và  bảo:

- Các ông không cần gọi, để tôi gọi cảnh sát cho.

Hai thằng Tây vội kéo tay nhau chuồn thẳng.

Cô gái đứng như trời trồng vì mọi việc xảy ra nhanh quá. Vì đang  từ thế bị động, chúng tôi trở thành người chủ động và thoát nạn. Tôi rút túi. Thấy còn 300 Zua, tôi bỏ lại 100 Zua dự trù đủ tiền xăng quay về, số tiền còn lại dúi vào tay cô gái. Tôi bảo:

-  Hai ngày nữa anh về hẳn Việt Nam rồi, anh không cần tiền Ba Lan nữa, em cầm nốt chỗ tiền này tiêu hộ anh.

Cô gái vẫn đứng yên, nước mắt lã chã. Tôi nắm chặt tay em, hy vọng truyền cho em 1 chút nghị lực để em ở lại sống tiếp, rồi quay ngoắt bỏ đi.

Tôi không muốn em thấy những giọt nước mắt đang chực lăn trên khóe mắt  của người đàn ông em tưởng  nghị lực.

 

 

[ Truyện cực ngắn ] 24 June, 2011 06:01

 

alt 

                                                                                      Hình minh họa (mượn CU VINH cho đỡ nhớ)

 

Tôi sinh đất nghèo "chó ăn đá, gà ăn sỏi". Ngày bé, mỗi khi chểnh mảng học, mẹ nạt :
- Không chịu học hành sau chỉ làm “cửu vạn” thôi con !
Nghe lời mẹ, tôi cố gắng học. Rồi vào đại học. Rồi đi Tây làm nghiên cứu sinh. Trở về. Đi làm, lương ba cọc ba đồng. Lại đấu đá nhau. Chán ! Tôi bỏ đi Tây lần nữa .
Hôm nay gọi điện về thăm mẹ. Cụ hỏi :
- Con công tác ra sao?
Tôi bảo :
- Dạ. Tốt, mẹ ạ ! 
Giấu lẹm cụ chuyện bấy lâu tôi làm “cửu vạn” trên sân. (*)               


 (*) sân (chợ sân vận động) : Nơi buôn bán và làm ăn của phần lớn người Việt tại Ba Lan cho đến năm 2010.  

 

[ Thơ LHP ] 17 June, 2011 06:01

 

(hình minh họa lấy từ google)

 

Đất nước mình khi có chiến tranh

Tất cả đồng  lòng triệu người như một

Mẹ  tiễn con, vợ  chờ chồng ra trận

mong tin chiến trường, đẫm nước mắt, yêu thương….

 

Đất nước mình khi có chiến tranh

Những đố kị, bon chen chẳng còn thấy nữa

Niềm vui sống  được hy sinh sự sống

Lăn sả  thân mình cho Tổ quốc thân yêu.

 

Đất nước mình khi có chiến tranh

Dẹp  tư lợi, tham ô,  biết nhường cơm sẻ áo

Vì chiến trường,  nâng niu từng hạt gạo

Quyết giữ gìn  mỗi tấc đất quê hương.

 

Đất nước mình khi có chiến tranh

Người với người yêu thương nhau hơn máu thịt

Không chỉ những ai xông pha trận mạc

Mà cả hậu phương  cũng “lá rách lá lành”.

 

Đất nước mình sao chỉ lúc chiến tranh ?

                                       6-2011

 

[ Góc vui cuối tuần ] 10 June, 2011 06:01

 

 

Mình  đã post mẩu chuyện vui sưu tầm dưới đây lên một trang mạng xã hội:

  Tại bãi tắm tiên đứa bé hỏi mẹ: “Mẹ ơi sao ngực cô kia to hơn ngực mẹ?” Mẹ giảng giải: “Là vì cô ấy đần, những người phụ nữ đần thì thường ngực to.”. “Mẹ ơi sao của trym chú kia to hơn trym bố?”  “À, là vì chú ấy ngu, những người trym to thường ngu”. Bé chạy đi chơi 1 lúc chạy về. Mẹ hỏi: “bố đâu con?”. “Bố đang nói chuyện với 1 cô  trông cực đần ở đằng kia, nhưng càng nói chuyện thì trông bố lại càng ngu.”

  Kết quả là  100% đàn ông Việt vào đọc bài này tự nhận mình “ngu” (bình thường mà mình bảo họ ngu  chắc là họ ném đá  mình chết) dù mình biết theo thống kê của bệnh viện Từ Dũ chiều dài cái ấy của đàn ông Việt là 11,47 cm ( của đàn ông Công gô là sấp sỉ 18 cm).

 Ngược lại, phụ nữ vào comment chẳng thấy ai tự nhận mình “đần” cho dù chỉ số IQ trung bình của nữ giới người Việt  kém nam giới 1,97 điểm và chỉ số IQ  trung bình của người Việt đứng thứ 48 trên toàn thế giới.

  Nghĩa là đàn ông Việt có xu hướng thà nhận mình ngu còn hơn nhận mình trym bé. Còn phụ nữ thì thích được khen thông minh hơn là được khen tí to.

 Tất nhiên là tôi ngu, còn các bạn? Nếu bạn cảm thấy mình thực sự là người lớn và không quá e lệ.

 

[ Truyện cực ngắn ] 03 June, 2011 06:01

Mình lang thang ở cửa hàng điện máy. Thấy người đàn ông sùm sụp chiếc mũ ngẩn ngơ trước quầy  bán máy sấy tóc, quen quen...

- Nam! Có phải Nam không?  

- Vâng! Tôi là Nam. Người đàn ông từ tốn.

- Mình Hải đây! Nam nhận ra mình không?

- Mình nhớ. Hải 12 A1! Nam nhẹ nhàng.

Nói xong Nam cáo lỗi bận. Chào. Rồi đi. Mình hơi hẫng. Nhưng kịp chạy theo xin số điện thoại.

   Thằng Nam nổi tiếng ngổ ngáo, bặm trợn “ coi trời bằng vung” của hơn 20 năm trước giờ nhỏ nhẹ hiền từ thế ư. Mình gọi điện xin địa chỉ, hẹn đến chơi Nam. Nhớ lại hình ảnh  Nam tần ngần trong cửa hàng điện máy. Mình mua  chiếc máy sấy tóc, gói ghém, phóng đến Nam. Nghĩ bụng: “ Chắc Nam sẽ rất vui khi nhận món quà này, vì mình  đoán  được ý  của Nam”.

   Hớn hở cầm gói quà đến thăm Nam. Mình sửng sốt  ngặc nhiên đánh rơi cả gói quà. Trước mặt mình là Nam với bộ quần áo nâu sòng và mái đầu không còn tóc.

Nam từ lâu xuống tóc đi tu .

 

[ Chung ] 27 May, 2011 06:15

 

    Có những điều ta muốn giữ kín suốt cuộc đời, nhưng  cuối cùng vẫn phải nói ra. Đúng hơn là phải thú nhận. Cho dù thú nhận đó có thể làm ai đó tổn thương.

   Sau việc  “kẻ hủy diệt” Arnold Schwarzenegger  thú nhận có con riêng với người  giúp việc, mình càng  cảm thấy bứt rứt. Ông ấy tài  giỏi và thành công đến như thế, vậy mà chấp nhận  có thể mất tất cả để công bố sự thật và nhận hết tội lỗi về mình. 

   Sau bao nhiêu năm chung sống đầm ấm,  liệu mình  có nên cho vợ biết sự thật mà bấy lâu nay mình đã giấu kín không? Liệu khi mình nói ra cô ấy có hiểu và coi đó là việc bình thường không? Hay cô ấy lại ngạc nhiên và cho mình là kẻ không thể hiểu nổi?

   Dù thế nào đi chăng nữa thì cũng đã đến lúc mình cũng cần phải đối mặt với sự thật. Mình tin chắc cô ấy sẽ rất sốc. Nhưng mình đã suy nghĩ rất kỹ và chấp nhận tất cả những  gì có thể sẽ xảy ra.

   Mình đã quyết định thú nhận với vợ, chỉ bằng cách ấy mình mới có thể nhẹ lòng. Vâng, đã đến lúc mình muốn nói với vợ rằng : “ E...m… cả đời anh… chưa bao giờ… quan hệ… với người phụ nữ nào khác …ngoài em!

 Hê hê...

[ NGHĨ GÌ VIẾT NẤY ] 17 May, 2011 06:15

altalt

 

     Đã giữa tháng 5 hoa phượng Hải phòng vẫn chưa nở. Đâu rồi "rợp trời hoa phượng nở"  hiên ngang. Đâu rồi cánh phượng “cháy hết mình” để  lại “nhẹ nhàng rơi” thanh thản. Đâu rồi phượng của "thời hoa đỏ ngày xưa". Tự dưng… sao thấy cứ… bâng khuâng. Tự dưng… sao thấy cứ… buồn buồn …

     Một mình lang thang trên phố. Hoa phượng thắm đỏ không còn nhưng bắt gặp một màu tím đến nao nao. Không phải đỏ lưng trời mà là tím ven đường hoang hoải. Hoa Xấu hổ. Chẳng hiểu do đâu mà Hải Phòng ta hoa Xấu hổ lại ngày càng mọc nhiều đến như vậy?

   Xấu hổ cũng đúng thôi, vì Hải phòng đã tụt hậu quá xa so với nhiều địa phương trong cả nước. Bao nhiêu năm nay chẳng có sự thay đổi đáng kể gì. Xấu hổ cũng đúng thôi vì cứ có bắn giết ở đâu là người ta nghĩ ngay đến “sát thủ từ Hải Phòng”.

   Và... Xấu hổ cũng đúng thôi vì  những gì các bloggers Hải Phòng đang thể hiện trên weblogs.

    Thôi, cũng may là còn có  xấu hổ…

 

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  Sau»